728x90 AdSpace

Latest News

Tuesday, 15 May 2012

Poems by NeverCry (Thơ)


...Viết thơ từ năm 1999 cho đến 2005, viết cũng đc khá nhiều và cũng đóng tập được 2 quyển(cho nó oách) ^^ nhưng cũng chỉ trích ra đây vài bài ưng ý mà có thể để cho người khác đọc đc(một số bài hay nhưng chỉ để mình tôi đọc +_+')...Đa phần là không có đề, viết chơi mà ^^ 


Người xưa uống rượu tiêu sầu 
Tôi ko uống rượu, nên đành làm thơ
Cuộc đời đánh thuế giấc mơ !
Đơn cô chỉ có vần thơ tỏ bày...

***************************** 

Một trong những bài thơ ý nghĩa nhất mà tui từng viết..Nhân dịp sinh nhật cô Bích (Chủ nhiệm lớp TN2) tôi đã viết bài này..Tôi còn nhớ rất rõ hôm đó thằng Hùng Bắc đã bắt mình đứng lên đọc trước lớp và cô, nghĩ lại vẫn còn run..^^

Chúng em xin chúc cô

Em cũng như các bạn

Xin vỗ tay hoan hô
Chúc mừng sinh nhật cô
 càng thêm khỏe mạnh
Luôn trẻ mãi không già
Trẻ để luôn tươi cười
Khỏe để dạy chúng em
 thay mặt mọi người
Vui mừng em xin chúc 
Vẻ mặt cô luôn vui. 

******************************


Gió thổi tình bay đi 4 phương 
Sao nắng gọi tình bên cửa sổ 
Trách ai hờ hững nhìn ra đó 
Nỡ để tình ta thương mãi thương

Hầu hết mọi người đều cho rằng tôi viết bài này cho 1 em nào đó...Thực ra là lúc đó tôi chưa có GF (girl friend).Hồi cấp 3 tôi hay nhìn ra cửa sổ trong tiết học, và tôi đã viết bài này



***********************

Giao Mùa

Gió cứ đưa mùa thu 
Trải dài theo con phố
Nhành cây gầy hỏi gió :
Lá vàng bay đi đâu ?

Gió cứ đưa mùa thu  
Nắng buồn không trở lại
Mây sầu như muốn khóc 
Đông về trong chơi vơi...

Trong 1 lần đạp xe dạo phố, tui viết bài này ..Lúc đầu nó chỉ có đoạn 2, sau đó tui thấy chưa thể hiện đủ nên đã viết thêm đoạn đầu cho hoàn chỉnh..1 bài thơ miêu tả cảnh giao mùa+ cảm xúc của bản thân..


*********************

Sao lại cứ là gió ?
Sao lại cứ là mây ?
Để vẫn mãi ngất ngây ?
Trôi theo dòng quen thuộc !
Tại sao không là bão ?
Tại sao không là giông ?
Hay tuyết lạnh mùa đông, 
Trên dòng sông lạnh lẽo !
Ôi! Xa cách !..
Đâu chỉ là khoảng cách..
Ước mơ nhiều, nhưng lấy được bao nhiêu..
Để tâm hồn cứ mãi phải phiêu diêu,
Lê những bước trên con đường không quen thuộc.
Thời gian vắt qua lòng người bằng mọi cách ?
Kéo nắng tàn thở hương gió xa xưa...
Nghe hương vị của những buổi chiều mưa 
Chia thế giới thành 2 phần riêng biệt
1 thế giới buồn !
1 thế giới vui !

Cá nhân tui rất thích bài này dù hầu hết các bài trong đây đều thuộc hàng best của tui..Nó khá là đầy đủ..Đó là sự đan xen các giác quan, các cảm xúc, 1 chút triết lý,và nỗi cô đơn...


*********************************

Thời gian trôi cứ trôi
Thời gian đâu ngừng lại
Người cố tình không biết 
Lục tìm trong hư vô

Thời gian như sóng xô
Thời gian đâu trở lại
Người vẫn tìm mãi kiếm
Đợi chờ trong mênh mang...

Thời gian vàng như nắng
Người cố nhìn không ra
Thẫn thờ tô qua lại
Ngậm ngùi trông xa xa..

Người ngồi đó đã lâu
Thời gian vàng thêm lại
Người buồn như chiếc lá
Rụng rời, rơi rơi rơi...

***************************

Gió thổi trời se lạnh
Mùa đông chợt vụt qua
Vô tình hay cố ý
Lòng sao thấy ngỡ ngàng ?

Gió mùa đông mà bất ngờ 1 tý
Chắc tại lòng hờ hững quá mà chi
Vẫn 1 mình trong gió như mọi khi
Mà lòng thấy nhẹ nhàng thêm 1 chút.

Đoạn đầu chỉ là nền...Đoạn sau có 4 câu, thì trong đó có đến 3 câu có từ "một"..Lúc đầu tôi muốn có cả 4 câu đều dùng từ đó để nhấn mạnh cái sự cô độc và lạnh lẽo..


************************************

Chờ đêm xuống, không trăng mà lâu quá !
Tiếng còi tàu cứ thổi đến hư không 
Ôi im ắng, 1 màn đêm lạnh lẽo
Quạt chạy vù át gió buốt bên tai
Lòng băng giá !Đời người càng băng giá
Những vui buồn như giọt nước trên sông 
Trên con sóng của sông nước mênh mông
Buồn không có ! Sao lòng trôi lững thững !

Hồi đó đối với tôi thức đến 12h đã là muộn, nhà tôi ngay gần cảng..thế nên thỉnh thoảng nghe tiếng tàu kéo còi..Tiếng còi tàu rất hợp với cái khung cảnh đêm đó, và cả tâm trạng nữa, nghe não cả ruột. 
************************************

Thưở còn thơ tôi hay chơi thuyền giấy
Thả cho thuyền trôi nổi bất cứ đâu
Không sợ gió và cũng chẳng sợ mưa
Vì thuyền tôi không bao giờ chìm xuống

Thuyền của tôi mang theo đầy ước vọng
Chở tâm hồn của 1 tuổi thơ ngây 
Thuyền cứ nổi và thuyền vẫn cứ trôi
Dù chưa biết những bến bờ xa lạ

Tôi tự hỏi nơi đâu là nơi đến
Để con thuyền có thể đứng thả neo
Hay theo gió ! Trong sóng biển mênh mông
Trôi nổi mãi không bao giờ dừng lại... 

**************************************

Năm 2010 viết thêm 1 bài để kỉ niệm chuyến đi Dung Quất 

Nắng hay mưa cho mỏi mòn con mắt..

Sóng cát dài thổi bạt chí nam nhi..
Trời xanh ngắt như lòng người cô khách
Không 1 chút tình, không 1 chút vấn vương..
Ai ra đi mà chẳng nhớ, chẳng thương.

Kẻ ở lại?...Nghe bụi lòng phai sắc!
Vẫn bước đều!...

Vẫn nhớ!...
Vẫn thương!...

-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=

Hồi mới viết chủ yếu là viết nhại, viết nhái, viết để đá đểu cho vui...Lúc đó tui mới học cấp 2, lên cấp 3 mới viết theo chiều hướng "art work"..Thật thiếu sót nếu không nhắc tới chúng..

Làm thơ ta vốn không ham
Nhưng không nói chuyện, biết làm chi đây
Nằm dài nghĩ ngợi cho khuây.
Vừa ngâm vừa đợi đến giờ ra chơi.

--------------------------------

Đề bài nắng kia rọi
Nghĩ mãi mà chẳng ra
Ngẩng đầu nhìn cô giáo
Cúi đầu rút sách ra ..^^


---------------------------------------------

Hồi cấp 3 viết cho thằng Huy để nó đi tán gái >"<...Các chữ đầu ghép lại..cái này viết mất 15 phút..Thế mới biết viết thơ tán gái thì dễ chứ viết thực sự thì khó

Anh biết em đi chẳng trở về
Nhớ về những lúc có nhau vui
Hai đứa bên nhau cười đùa nói

Yên bình trong giấc mộng tình nhân
Êm đềm chưa xong tình đà dứt
U sầu em bỏ mặc em đi

Em ơi có biết lòng anh nhớ
Một mình ôm hết nỗi cô đơn..

***************************************

Tháng 9/2010
Hầu hết từ trc đến giờ tui ghét viết thơ tình..Thế lên lần này phá lệ, viết 1 phát coi xem:

Có bao giờ tự hỏi
Tại sao gió chẳng ngừng?
Để cho mây nằm nghiêng
Phía chân trời tím ngắt..

Tự bao giờ xa cách
Mà khiến nắng phải buồn?
Để cho mây ngủ quên!
Như chưa từng thức giấc!
Có chút gì đã mất!

Nắng muốn giữ mây lại!
Sao gió đẩy mây đi!
Trời lại đổ cơn mưa!
Ướt con đường cô độc!

Bởi vì gió là gió,
Bởi vì mây là mây!
Nên hãy để mây bay
Theo những gì mong muốn.

Có bao giờ tự hỏi?
Sao gió chẳng trả lời?
Để cho mây lặng thinh..
Để nắng chiều tím ngắt..

Thực ra nếu tôi ko giải thích thì chẳng có ai hiểu đc cả >.<..Thế nên đành phải giải thích thôi...Tất nhiên giải thích sơ lược và chỉ giải thích nghĩa, ko giải thích các phép tu từ cũng như tả cảnh...(ví dụ như có đoạn gồm 4 câu kết thúc bằng dấu chấm than, cũng là 1 dụng ý ^^)Bài thơ là 1 vở kịch..Trong đó gió là lí trí, còn nắng là tình cảm, mây thì khỏi giải thích nhé ^^
Chọn gió làm lí trí vì nó còn thể hiện sự liên tục ko ngừng nghỉ, 1 chút lạnh, và giông tố....Chọn nắng làm tình cảm vì nắng ấm, và soi chiếu mọi nơi....Chọn mây vì đôi lúc mây che nắng, nhưng lại để gió thổi bay... 3 hình tượng này cũng là 1 dụng ý rất hay, thực sự nếu giải thích full thì mất hay, và bài viết rất dài ><..=>ko giải thích
Có 1 câu thơ tôi phải để riêng thành hẳn 1 khổ riêng..Cái "mất" ở đây là sự tự tin và dũng khí vì nắng chưa bao giờ "dám" "đối diện" với mây.Một sự đấu tranh giữa lí trí và tình cảm, tình cảm thì muốn giữ mây nhưng lí trí thì cho rằng ko phù hợp..."gió là gió" và "mây là mây"..Như đã nói ở trên, gió không có đủ dũng khí, nó cho rằng mây và nó có quá nhiều khoảng cách..Tuy vậy nó ko ngăn cản nắng nhưng cũng đẩy mây đi..Nó muốn mây được tự do làm những gì mong muốn mà không bị nắng rằng buộc...Và cuối cùng mưa ướt trên con đường(ở đây tượng trưng cho line life).Khổ cuối, lúc đầu tôi định trách mây vì đã ko có câu trả lời rõ ràng...Nhưng nghĩ lại ko phải lỗi của mây^^...nên đã sửa lại trở thành 1 câu hỏi thoáng qua mà thôi..Nếu ai tinh ý thì ngay từ đầu tôi đã có 1 chút trách cứ "..mây ngủ yên./ Như chưa từng thức giấc"..Cuối cùng tại sao nắng lại nhuộm màu của chân trời...Bởi vì nắng sâu sắc nhưng ko mù quáng, màu "tím ngắt" ko phải là màu của khổ đau mà màu của sự "tĩnh lặng", sự " vĩnh hằng"...Ng ta có câu " con trai thất tình thường trở thành triết gia là như vậy"...

******************************************************************

30/12/2010
Sắp đến tết, ta về HP  ...muốn mời NÀNG đi uống cà phê trên cơ sở TÌNH BẠN..Chỉ sợ NÀNG ngại mà từ chối !..Hix..cho NÀNG mời cả tình yêu lớn, tình iu bé đi cùng cho đỡ ngại ...Dạo này thấy NÀNG bùn nên viết bài trường ca này chọc nàng 1 tý cho vui, 1 công đôi việc..hehe.. 

TRƯỜNG CA MỜI NÀNG UỐNG COFFEE

Bao giờ cho đến tháng ba
Em về quê mẹ ghé qua nhà NÀNG
Tự nhiên tâm trạng nhẹ nhàng
Chỉ thơ mà viết chẳng màng văn xuôi
Khi nào em nắm đằng chuôi..
Thì em mới hết làm đuôi theo NÀNG.
Thơ văn phong phú rõ ràng.
Nếu mà NÀNG thích !Xin tràng vỗ tay
Đang ngồi chat chit hăng say.
Bất ngờ sếp đến nên xoay ra làm..>"<
Em thì cũng chỉ người phàm..
Chữ Tình ko dứt nên làm liều thôi..
Số thì cũng thật lôi thôi.
Nói IU rồi để nó trôi cả tình..
Đau đời 2 chữ Thất Tình..
Nàng kêu nàng sợ mối tình của tui??!!.
Ông trời mở mắt mà xem..
Tình tôi sao lại lem nhem thế này !..>"<
Lần này em quyết mặt dầy
Quyết theo nàng đến "chống lầy" mới thui..
Sau này ai biết hên, xui..
Biết đâu NÀNG lại quay ra "ziu" mình..
Chung quy cũng tại chữ tình..
Muốn tình phải dứt, mà tình chẳng đi..
Cuộc đời chả có mấy khi.
Cứ iu !Sợ *eck thị phi người đời!..

Bắc thang nên hỏi ông trời!..
Bao giờ NÀNG mới trả lời tình ta ?
Ông trời liếc mắt cười khà .. 
Khi nào chú cá BA-SA biết cười..
Úi trời ! Con cá biết cười !
Thì em đã có "mấy người" gọi cha (được làm bố ^^)
Bao giờ cho đến tháng ba
Ếch cắn cổ rắn tha ra ngoài đồng..
NÀNG thì tới tuổi lấy chồng.
Còn ta thì chắc làm Chồng NÀNG thôi.^^
"Ăn Cơm rồi lại ăn Xôi..." (hí hí >"< xôi ở đây là xôi nhà nhé ko phải như phở đâu devil )

Cuộc đời quanh quẩn thế thôi là mừng.

Mơ thì cũng có điểm dừng !
Đến sau nên phải nhặt từng nỗi đau..@_@
Nỗi đau thì mặc nỗi đau..
Làm sao lại tránh mặt nhau thế NÀNG ?
Biết rằng hơi quá vội vàng..
Nhưng nào ta có ép NÀNG yêu ta..

Bao giờ cho đến tháng ba
Hoa gạo rụng xuống bà già cất chăn..
Làm sao cứ phải lăn tăn..
Thịt mông, thịt mỡ, thịt thăn khác gì?
Thế nên em vẫn cười khì..
Cho đâu cần nhận, sợ gì mai sau..
Thời gian thấm thoắt trôi mau..
Làm thơ hài để giúp nhau đỡ buồn..
Thương thay số kiếp chuồn chuồn.
Kiếm ăn được mấy mà buồn nghìn thu..
Mùa thu rồi lại mùa thu..
Thu đi, thu đến, qua thu mấy lần..
Ước gì ta uống rượu cần..
Uống sao cho để quên dần NÀNG đi..
Cuộc đời lắm kẻ "ngu si"
Iu mà ko đc bỏ đi tức thì..
Em thì cứ thích chai lỳ..
Cứ theo NÀNG đấy làm gì đc nhau!
Cho dù ko đến với nhau
Thì NÀNG vẫn nhớ kẻ sau như mình..
Rượu ngon thì phải có bình..
Bình ko có rượu là tình đơn phương..

Tên nàng có nghĩa " Nhị Hương"
Họ luôn Khúc khuỷu, biết thương thế nèo?
NÀNG học y biết ruột, phèo..
Mổ ra coi thử, bụng nào nói sai..
Trái tim NÀNG đã có ai!
Cho ta chờ đợi thêm vài xót xa.
Thôi thì NÀNG cứ đợi ta..
Ta về học cách thay tim cho nàng..
Phẫu thuật đâu có dễ dàng.
Nhưng mà iu quá! Mong NÀNG chịu nghen ?
NÀNG kêu nàng thích hoa sen
Tui "đần" ko bít hái sen tặng nàng..
Tui chiêm bao rất nhẹ nhàng
Thấy con bướm trắng về bên ấy rồi. (+_+)
Viết dài lại sợ thơ tồi 
Bây giờ ta viết đến hồi của ta.

Bao giờ cho đến tháng ba..
Em về quê mẹ ghé qua nhà NÀNG..
Nhưng mà sợ quá sỗ sàng..
Nên đành khéo léo mời NÀNG đi chơi..
Bít rằng rất khó để mời..
Nếu Nàng thấy ngại cứ mời người theo.
Em ko nói chuyện mì nheo.
Chỉ chuyện bè bạn mới theo mời nàng..
Nàng chẳng phải sợ sỗ sàng !.
Chuyện iu tạm hoãn chờ nàng "Ô kê"..

P/S : Cuối cùng cũng ko mời được nàng, và sau 2 năm tức tháng 6-2012 nàng sang sông @@

*************************************

7/5/2011
Viết thử 1 bài tử tế xem mất bao nhiêu phút..Xong..mất tổng cộng 15 phút..Giờ đang là trưa và nắng to, nhìn ra ngoài cửa sổ phòng làm việc thấy 1 cái cây rung rinh và thấy những cái lỗ nắng in trên lá cây => liên tưởng đến việc nắng hôn lên lá, và lá run mình như gái khi hôn (cái này thấy trên phim thôi chứ chưa hun ai cả)..Tiếp theo là gieo vần và chém gió+ 1 số thủ pháp "hấp diêm" câu chữ...Và đây là thành quả: 

Sao nắng hôn nhè nhẹ
Trên môi lá rung rinh
Để con phố vô tình
Buông mình trong thương nhớ

Nắng cứ hôn nhè nhẹ
Trên ngọn gió chợt qua
Để ánh mắt phôi pha
Cứ xa hoài...
Xa mãi....

Khổ 2 muốn có 1 chút liên tưởng về 1 quá khứ màu "xanh"...Muốn có 1 ngọn gió của thời gian chợt qua ..Tóm lại đây là bài thơ nói về tâm trạng của 1 cô gái nhớ chợt về nụ hôn đầu với 1 chút giật mình và tiếc nuối..Nói chung là trình thơ của mình ko đến nỗi nào ^^Vừa viết cái bài trên buổi sáng thì buổi chiều có người coment "sợ" thế nên lại mất 3 phút để viết bài này

Tại sao em lại sợ..?
Khi nắng vẫn còn vàng..
Khi trời vẫn có mưa..
Và men tình chưa dứt.
.
Tại sao em lại sợ..?
Chỉ vì những nỗi đau..
Hay cuộc sống qua mau..
Tiếc những ngày xưa cũ..

Dù đời có là lũ..
Lòng người có đổi thay..
Thì để gió thổi bay..
Giữ chi hoài, em nhé..!

--------------------------------------------------------------------------

CON GÁI THỜI NAY (9-5-2011)

Ngày xưa con gái nó ngoan
Bây giờ nó tức nó toan đánh liền
Ngày xưa con gái nó hiền
Còn nay nó ghét nó nghiền mình ra

Xưa thì tán gái bằng hoa
Ngày nay tán gái bằng hoa đồng tiền..
Yêu giờ chưa cưới đã "nghiền
"Thíc thì "đâm chém" có phiền gì đâu??

Tình yêu giờ mấy bền lâu..!
Nói "yêu", nói "bỏ", cũng đâu khó gì..??
Thế nên tán gái bằng gì?
Miệng lươn, lưỡi dẻo cần gì tình yêu..

Vậy sao con gái dễ "xiêu?"
Chỉ vì đằng ấy ko yêu bằng đầu..
Cớ sao con gái u sầu?
Chẳng qua họ Sở nó "câu" rồi chuồn...

Thế mà con gái vẫn buồn,
Vẫn thương, vẫn nhớ, vẫn chờ thằng kia..
Người thương thì lại ra rìa..
Người ko yêu thic, lại chìa tay ra..

Tình trường cay đắng xót xa..
Tại yêu thì ít, tại ta thì nhiều
Chị em lại cứ than nhiều..
Cớ sao ko nghĩ lại liều theo lao..

Gái giờ lại thíc thế sao?
Cứ yêu là phải cố trao hết mình..?
Tình Yêu thế chẳng có tình!
Chẳng qua cũng chỉ yêu mình mình thôi..

Tình yêu giờ quá lôi thôi
Tìm đâu cho thấy người tôi mong chờ..
Gái vừa đanh đá, vừa khờ..
Toàn mơ mộng hão, toàn chờ sung rơi

Yêu giờ theo thế theo thời..
Phải "tây", phải "mới" kẻo đời cười chê!!
Gái giờ lại thic trai dê...
Trai non kinh nghiệm nó chê đủ điều..??!!

Thôi thì thơ cũng đã nhiều
Nói thêm sợ sẽ ăn nhiều tạ bay..
Ta về ta lại quay tay..
Bao giờ mới lấy được ngay vợ hiền??

Vâng! Giờ con gái vẫn "hiền"???
Nghĩ đi nghĩ lại còn "hiền" hơn xưa..!!!

**********************************************************

9/10/2013

Đã lâu rồi tui ko có tình yêu.
1 khoảng trời khô! 1 chiều đắng ngắt!
Cả tình đời vội vàng trong ánh mắt
Bỗng vỡ òa trong xa lắc, người ơi!


-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-**-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*

09/02/2014

Hãy để tôi chết vào buổi trưa
Chẳng cần người tiễn, chẳng người đưa..
Bên trời đôi cánh bay mải miết
Một mảnh hồn riêng ngộp bóng dừa.

Hãy để tôi chết vào buổi trưa
Chẳng còn sợ nắng, chẳng phiền mưa..
Trái tim vồn vã trong khoẳng khắc..
Rồi lặng bình yên như chốn xưa..

Hãy để tôi chết vào buổi trưa!

Cái chết trong bài là cái chết thiền

-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-

10/03/2014

Mải miết ra đi,..
Mải miết về
Cuộc đời vốn chẳng có gì chê
Đường ray mỏi bước toa tàu trễ
Chạy tới chạy lui..
Lặng bốn bề!

Con người giống như con tàu, ko thể chạy đi đâu ngoài đường ray của chính mình..
-=-=-=-=-=-=-=-=-=--=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-

16/09/2014

Ngỡ sáng vừa hay sương tóc bay
Một làn hơi mỏng vuốt qua tay
Say trăng, say nắng, say màu trắng

Vạt xám đồi xanh ngát cõi lòng

Lâu rồi ko làm phát, dù gì cũng đến vùn đất mới, như thông lệ, tiện đợt gió lạnh đầu tiên..thử miêu tả cùng lúc 2 cái lạnh xem thế nào

-=-=--=-=-=-=-=-=
20-9-14
Màu nước đục như màu cô độc
Mắt trải dài trên sóng mênh mông
Quầng mây xám lơ lửng giữa tầng ko
Gieo sầu xuống bên chiều gió thốc
.

19-04-15
Chiều buông xuống lại 1 chiều buông xuống
Vẫn 1 mình 
Giữ những nụ cười tan
Ta trải lòng trước sông nước thế gian

Sống để chết thêm 1 vài lần nữa

đi biển..2 lần vào 2 thời gian khác nhau nhưng vẫn cũng 1 cảm xúc, biển vẫn vậy, gió và trời vẫn vậy..và ta cũng vẫn vậy

+++++++++++++++++++
SỢ (10-02-15)

Anh sợ nghe trăng vỡ
Một lần nữa trong đời
Lại thấy gió chơi vơi
Treo trăng tàn dang dở
Anh sợ nghe tình thở
Tưởng như đã quên lâu
Dưới nấm mộ chôn sâu
Sao lòng còn bỡ ngỡ
Anh sợ..
Sợ nhiều thứ...

--------------------------------------------------
14-02-15 : Cho Bà 2

Em yêu được bao lâu!
Khi trời còn mưa ngâu
Biết bắt đầu từ đâu
Hay đâu là nơi đến

Em đâu nào có đến
1 sớm thuở còn yêu
Giờ lòng đã phủ rêu
Ko yêu mong ngày mới

Em đâu nào có tới
Để giả dối mọi nơi
Mà cứ mãi đùa chơi
Nơi cõi lòng tan nát

Em dằn lòng ca hát
Giấu mất mát tận sâu
Vào từng chữ từng câu
Hỏi đâu là chân thật

Em giữ lòng thật chặt
Cố nhặt những tàn rơi
Nhạo thế giới lả lơi
Cho đời quên sầu mãi

Em yêu được bao lâu!
Khi trời còn mưa ngâu...

-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=
17-03-15

Cứ ngỡ sương chợt khóc
Phủ trắng xóa đồi xanh
Cứ tưởng nắng vờn quanh
Trốn sầu ko trở lại
Cứ ngỡ tình vô hại
Mà bại liệt cảm quan
Ngỡ đau rồi sẽ tan
Mà càng lâu càng ngấm
****************************
24-03-15

Nỗi đau đến..
Chả bao giờ gõ cửa
Còn "bóng tình" toàn luồn lách ngõ sau
2 bọn nó thành 1 cặp với nhau
Quậy cho nát căn nhà chưa kịp sửa

Đây có lửa và đây cũng có rơm
Sao 2 đứa ko đốt thêm lần nữa
Cháy cho hết những vụn tình vừa chởm
Trước khi thành 1 hố tối như xưa

Đến đây nào!
Người bạn của chiều mưa
Nàng cô độc ko bao giờ ta bỏ
Đến đây nào!
Thiêu đốt thật say sưa
Cho chúng nó cháy bùng lên rực đỏ

Nỗi đau đến và "bóng tình" cùng đến
Giờ chỉ còn 1 khoảng trống cô liêu
Để vùi chôn
Thêm...
Thêm 1 lần nữa

Yêu đủ nhiều..
Để tình yêu phải chết..

Giải nghĩa : Thường khi ng ta có từng trải về nỗi đau thì sẽ nói về nó rất thản nhiên và hài hước, nhưng ko có nghĩa là nó ko hề đau đớn mà ng lại..Vì vậy tôi chọn 1 văn phong kiểu tưng tửng khi miêu tả về nỗi đau..
Tình cảm ko theo lý trí con người, bởi thế đôi khi nó sinh ra ko hợp lý..Bởi nó gây đau khổ cho nạn nhân và khó chịu cho người còn lại..Gọi nó là "bóng tình" vì nó chỉ 1 cái "bóng ma"..Đúng! Mấy năm trước đã có ng nói thẳng với tôi rằng "mình sợ tình cảm của bạn", nó ám ảnh cho đến bây giờ..Bạn điên cuồng chứng minh nó cho đến khi ng ta lên xe hoa..Còn gì ngoài nỗi đau và sự khó chịu cho ng kia??!!..Đó là bài học đắt giá từ quá khứ..Bạn quan tâm đến việc chứng minh tình cảm bản thân hay sự yên bình của ng kia? Khi nào tình cảm của bạn đủ lớn, lớn đến mức tự hủy chính bản thân nó để đem lại sự yên bình cho cả 2?!!
Dành hẳn 2 từ "thêm" trong bài thơ để nhấn mạnh rằng điều đã, đang và sẽ xảy ra trong tương lai..Ng ta rồi sẽ lại tiếp tục "sợ hãi" nó..Vậy nên cần phải thiêu đốt nó..để rồi trong tương lai ta lại thiêu đốt nó 1 lần nữa..

Tán 1 ng ko khó nhưng tìm 1 người chấp nhận sự điên khùng của ta mới là khó..
======================
8-05-15

Tôi cô đơn cô đơn quá
1 chút buồn, 1 chút muốn cũng ko
1 chút tý mà cũng cố ngóng trông
Lòng hờ hững ko trông mong gì hết
Sống để chờ 1 ngày mai để chết
Chết để về 1 thế giới xa xôi
Ở nơi đó tôi mới chính là tôi
Cố sưởi ấm cho con tim lạnh lẽo
Ôi con người, nụ cười và nước mắt
Chỉ là bụi trong con mắt mà thôi
Chỉ có tôi
Xa xôi
Và cái chết..
======================
07-06-15

Một kiếp người qua, vạn nỗi sầu
Cả đời tranh đấu với ko đâu
Ngàn năm lạnh gánh nghe tình cấu
Mới thoáng mà trông bạc mái đầu..
==-=-=-=-=-=-=-=-=-=-==-=-=-=-=-
27-09-15

Mây vờn mây
Gió vờn gió..
Tóc vàng nên màu nắng..
Đâu phải tình yêu mới tạo thành nỗi nhớ
Đâu phải xa cách chỉ là khoảng cách..
Giữa trời nắng
Nghe trống vắng..
Sếp bỏ quên màu cũ..

Bài này viết tặng Đỗ Hoài Anh..khi nhân viên bỏ JGCS
----------------------------------------------
17-10-15

Ko sao đâu!
Vì tôi là khúc gỗ
Chỉ được cười, ko đc phép buồn đau
Ko sao đâu!
Vì là kẻ đến sau.
Ôm cả hết cả vạn lần dối trá
Ko sao đâu!
Vì tôi là phiến đá
Sẹo khắc trên mình có xóa đc ko?
Ko sao đâu!
Như nắng giữa tầng ko?
Sưởi ấm mọi ng nhưng ai sưởi ấm tôi!
----------------------------------------------
26-10-2015

Tôi nhuộm tôi bằng 1 màu cô độc
Để lòng mình đỡ sốc với đau thương
Với tất cả hờn tủi với vấn vương
Trong phút chốc tôi đem chôn bằng hết
******************************************
20-12-2015

Ta để mùa xuân trong mắt ai
Buông rời 1 thuở chốn bi ai
Trách ai rời bước quên cài cửa
Gió toạc 1 bên ngửa cõi lòng

-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=-=
08-03-2016


Chiếc lá nào chẳng nhuộm úa màu xanh
Cây trút lá quây quần quanh 1 gốc
Kỉ niệm buồn vui đùa trong phút chốc
Vẫn 1 mình kẻ ngốc đứng co ro

Em là gió!
Sao gió chả là em..!

09-03-16
Tôi đưa nàng mưa đi
1 người ko nỡ bước
Dù ko hề hẹn ước
Kể trước cũng như sau

Tôi đưa nàng mưa đi
Sao mưa giăng mộng mị
Kẻ đi kẻ còn nghĩ
1 tối buồn chia ly.
Nàng mưa là tên gọi của Hương muỗi vì mỗi lần tôi đi đón nàng là trời lại mưa..và lần này cũng vậy..nàng sắp ra HN làm, tôi đưa nàng đi vậy..

28-03-16

Tôi có 1 tình yêu
Trong 1 chiều vô vọng
Chỉ có cho và mất
Không có nổi cái tên

Tôi có 1 tình yêu
Người yêu tôi 1 lẽ :
Bởi vì tôi là đất
Cho cuộc đời đạp lên



Có những cô gái yêu chỉ vì sự "an toàn"
--------------------------------------------
23-07-16

Tôi là kẻ phiền phức
Nên người bắt đi tìm chiếc lá diêu bông. 
Tôi vẫn biết đời không có thực
Nên mải miết tìm đến bây giờ 
Tôi chả bao giờ ngợ
Đó chỉ là 1 cái cớ
Để đẩy tôi đi xa mãi
Nhưng tôi vẫn đi tìm
Để cho người là những nụ cười
Chỉ đôi lúc
Nhìn lên bầu trời cô độc
Và tự cười vào những nỗi đau..
Tôi vẫn đi tìm lá diêu bông
Để cho người có cơ hội gặp ai!
Vì tôi có theo ai cũng chỉ là kẻ phiền phức
Rằng anh rất tốt
nhưng phải đi tìm lá diêu bông
Tôi vẫn đi tìm 1 điều không có thật
Vì nó bắt đầu từ 1 thứ có thật..
Không phải từ tình yêu
thứ mà tôi ko bao giờ có
Mà từ những nỗi đau
Và tình yêu chỉ là thứ đáng vứt đi!



/*/*///////*/*//*/*/*/*/*/*/
17-11-14 : Viết cho Mai Nguyễn
Đừng để nắng
Nhuộm hồng đôi kính nhỏ
Hay gió vàng
Phủ bụi tóc ban mai
Đừng để mai 
Ánh lên màu xanh bạc
Bạc cõi lòng..
Bạc trắng cả thời gian..

Và chiều buông.
Bóng tối bỗng vỡ tan
Trong khoảnh khắc..
Trăng rực lên sắc tím..
*-*--*-*-*-*-*-*-*-*
18-12-16 : Viết cho bà cả

Đừng có buồn vì những điều định trước
Có bao giờ dòng nước chảy ngược đâu
Có những thứ chẳng chắp nổi thành câu
...

Nhưng ảo ảnh vẫn mãi là sự thật!!!

Là ảo ảnh nhưng ko có nghĩa là dối trá, dù cho nó ko bao giờ là sự thực
-------------------------------------------------------------

2017/1/1

Ai rồi cũng sẽ đến ngày phải chết
Giấc mơ nào rồi cũng hóa hư vô!
Liệu chúng ta có hạnh phúc hơn những người đi trước!
Hay vùi cuộc đời trong tham vọng phù du!?


Đừng nắm tay tôi khi mà bạn ko DÁM!
-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*

21.Jan.17

Ng có về thăm khu phố xưa
Ở đây tường trắng phủ rêu mờ
Ngõ đá quanh co tình khúc khuỷu 
Chẳng biết ngày sau ai có hay.

Ng có về đây nghe lá bay
Chiều xuống đổ nghiêng trong giếng say
Ta quay quay mãi trong bụi nhớ

Lạc mất màu xưa ánh mắt cay!

!!!
-------------------------------------------------------

2.Feb.17

 "Tôi bỏ say mê, tôi bỏ u sầu
Tôi bỏ nguyện cầu trên khóe mắt
Bỏ những tiếng hắt hơi trên hè phố
Tôi bỏ không gian...
Tôi bỏ cả thời gian

Tôi bỏ tôi trên đời cô độc.."

T7 này gặp lại ng phụ nữ đầu tiên chặn fb và sđt của mình...Trong không gian tang tóc tại nhà tang lễ bv Bạch Mai HN (Hằng Nga-Nga Béo)
Tiếc là ng đó ko đến
----------------------------------------------------------------

08.Apr.17

Đã lâu rồi tui ko có tình yêu.
1 khoảng trời khô! 1 chiều đắng ngắt!
Cả tình đời vội vàng trong ánh mắt
Bỗng vỡ òa trong xa lắc, người ơi!

Nếu ngày mai không có biển khơi

Sóng có rì rào như gió nắng!?
Và đời có..... 
Sủi lên màu bạc trắng!
Và có khi nào...?
Khi ta bỗng quen nhau!

khổ đầu viết từ năm 2013, hnay gặp 1 ng lạ quá nên viết khổ tiếp theo.. --------------------------
(đang update....)

Poems by NeverCry (Thơ)
  • Blogger Comments
  • Facebook Comments

0 comments:

Post a Comment

Top